Cuộc đời là những chuyến đi

RSS

About

Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngôi nhà cổ Ngô Đình Diệm 2 lần hỏi mua

(VNE) - Sau khi xem nhà, ông Ngô Đình Diệm lập tức gạ mua bằng mọi giá nhưng chủ nhân nhất quyết không bán. Sau này khi đã làm tổng thống, ông cho chính quyền địa phương tiếp tục hỏi mua rồi đổi những vẫn thất bại.

Nằm cách thành phố Tam Kỳ (Quảng Nam) hơn 30 km, làng Lộc Yên (xã Tiên Cảnh, Tiên Phước) nổi tiếng với những ngôi nhà cổ đẹp. Trong đó có ngôi nhà gần 200 năm của ông Nguyễn Đình Hoan (56 tuổi).
Ngôi nhà nằm ở lưng chừng một ngọn đồi, hướng ra cánh đồng lúa, cao hơn những nhà trong làng khoảng 50 mét. Con ngõ dẫn lên ngôi nhà nhỏ hẹp, một bên là bờ đá hàng trăm năm tuổi rêu phong phủ kín, một bên là hàng chè tàu được cắt tỉa kỹ càng.

Ông Hoan là chủ nhân đời thứ tư của căn nhà 3 gian 2 chái này. Ngôi nhà năm trong khuôn viên vườn rộng hơn 4 hecta, phía trước còn có bể cá, vườn cây cảnh. Toàn bộ căn nhà cũng như bàn ghế, sập... còn chắc chắn. "Nó nổi tiếng không chỉ vì đẹp, còn nguyên vẹn mà bởi có nhiều giai thoại".
Dulichgo
Đó là chuyện ông Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua nhưng không được", cụ Trần Hanh (92 tuổi), nói. Ngôi nhà rộng hơn 100 m2, làm bằng hàng trăm m3 lõi gỗ mít rừng, do những người thợ mộc nức tiếng làng Văn Hà, nay là xã Tam Thành, Phú Ninh làm trong suốt 12 năm.

Ông Hoan kể, năm 1939 lúc đó ông Ngô Đình Diệm vào thăm anh trai Ngô Đình Khôi đang làm Tổng đốc Nam Ngãi (nay là Quảng Nam, Quảng Ngãi), nghe tiếng ngôi nhà này đẹp đã tìm đến xem và gạ mua.

"Cha tôi kể rằng khi xem xong ngôi nhà, ông Diệm nói một mực phải mua bằng được, đòi bao nhiêu tiền cũng trả nhưng cha tôi nhất quyết không bán. Ông nói nhà do ông nội để lại, không thể bán được.
Dulichgo
Hôm đó ông Diệm nghỉ lại đây một buổi rồi hụt hẫng ra về", chủ nhân ngôi nhà đời thứ 4 nói. Nhà gồm 36 cây cột chính, trong đó 16 cột lớn cỡ một người ôm. Sau lần đầu mua thất bại, năm 1962, khi đã làm tổng thống, ông Diệm ra lệnh cho quận trưởng tiếp tục đến gạ mua.

"Quận trưởng Tiên Phước lúc đó gọi cha tôi lên miết nhưng ông kiên quyết không đồng ý. Không mua được, ông Diệm sau đó gạ đổi nhà. Tổng thống bảo với cha tôi muốn ở nhà nào cũng được, chỉ cần nhượng lại cho ông", ông Hoan kể. Tuy nhiên, cha ông Hoan sau đó cũng không đổi. Chuyện một lão nông "cứng đầu" không chịu bán nhà cho tổng thống nhanh chóng lan khắp vùng. Nhiều người từ xa nghe tiếng kéo đến xem căn nhà này.

Căn nhà còn lưu giữ nhiều đồ đạc từ đời cụ cố ông Hoan. Năm 2014, ngôi nhà được Nhà nước trùng tu, thay thế một số thanh gỗ nhỏ bị mục. Ông Hoan luôn xem ngôi nhà như bảo vật, nhiều khi mưa gió, sợ bị dột, ông Hoan lại hì hục che chắn. "Lõi gỗ mít tuy không bị mối mọt nhưng dính nước là nhanh hư lắm", chủ nhân cho hay.

Cách đây 8 năm, bố ông Hoan mất. "Lúc hấp hối cha dặn sau này nếu kinh tế khá lên thì trùng tu, sửa lại ngôi nhà được thì tốt. Còn không dù nghèo đến mấy cũng không bán, nếu nó hư hại quá thì cứ để nó sập", ông Hoan kể. Trước đây nhà lợp bằng tranh, đến đời cha ông Hoan thì được thay thế bằng mái ngói âm dương.
Dulichgo
Mọi ngóc ngách trong ngôi nhà đều được chạm khắc công phu. "Dù gia cảnh khó khăn nhưng có trả cả gánh vàng tôi cũng không bán ngôi nhà này", ông Hoan khảng khái nói.

Ông Đặng Công Dung, Trưởng phòng Văn hóa, Thể thao và Du lịch huyện Tiên Phước, cho biết được nghe cha ông Hoan kể rất nhiều chuyện về nhà cổ. "Trong hồ sơ để công nhận di tích đối với ngôi nhà có đề cập chuyện Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua không bán. Đó là câu chuyện có thật chứ không chỉ là giai thoại", ông Dung nói.

Đánh giá cao kiến trúc của ngôi nhà cổ, ông Hồ Xuân Tịnh, Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Quảng Nam, cho hay căn nhà này đã được xếp vào di tích cấp tỉnh. "Ngôi nhà quá đẹp về nhiều phương diện, cần được bảo tồn chặt chẽ", ông Tịnh nói. Ngoài nhà cổ của ông Hoan, hiện nay làng cổ Lộc Yên vẫn còn gần 10 ngôi nhà cổ được bảo tồn gần như nguyên vẹn.

Theo Tiến Hùng (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Nhà cổ, ngõ đá ở Tiên Cảnh
Độc đáo làng cổ miền sơn cước
Tiên Phước - những tiềm năng du lịch

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những hòn đảo mang tên loài vật ở VN

(NSO) - Trong hệ thống đảo Việt Nam có những đảo mang tên loài vật khiến du khách tò mò muốn khám phá như đảo rùa, khỉ, chim ó, yến, cò...

Đảo Rùa

Đảo Rùa còn có tên gọi khác là Hòn Tre, thuộc tỉnh Kiên Giang. Đây là một trong những đảo gần bờ nhất và có hệ thống công trình tôn giáo mang đậm nét văn hóa của biển. Nhìn từ xa Hòn Tre giống như một con rùa lớn nhô ra biển khơi. Người dân ở đây sinh sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá và làm rẫy.

Đến đảo Rùa, du khách sẽ bắt gặp hệ thống đá với các hình khối to nhỏ khác nhau có nhiều hình thù độc đáo. Một số bãi tắm đẹp được người dân đảo yêu thích là Đuôi Hà Bá, Bãi Chén và Động Dừa. Tại Bãi Chén du khách có thể thả mình dưới dòng nước trong xanh, mát lạnh để thư thái.
Dulichgo
Đảo Rùa còn rất hoang sơ và ít khách du lịch nên đến đây bạn nên chuẩn bị đầy đủ các vật dụng cần thiết cũng như thức ăn, nước uống.

Ở Việt Nam, ngoài Kiên Giang, còn nhiều nơi có những hòn đảo cùng mang tên đảo Rùa, như ở Quảng Ninh, Nha Trang...

Đảo Cò

Đảo Cò thuộc xã Chi Lăng Nam, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Ở đảo Cò, ấn tượng đầu tiên của du khách là cảnh tượng thiên nhiên lạ mắt với hàng nghìn con cò, vạc đậu trên các cành tre, bụi cây, trông xa như những đốm trắng điểm xuyên suốt trên nền xanh cây lá.

Vào những ngày gió heo may, mọi người khắp nơi lại tìm đến đảo Cò để tận mắt chứng kiến một thiên đường cò, bay kín cả mặt hồ, kín cả đảo tạo thành một vùng trắng muốt. Đặc biệt từ tháng 9 năm trước đến tháng 4 năm sau là thời điểm cò làm tổ nên đến tham quan vào dịp này, du khách sẽ ngỡ ngàng trước những chú cò non, cảnh cò mẹ, cò cha kiếm ăn... Tất cả tạo nên một khung cảnh thiên nhiên hoang dã mà không phải nơi đâu cũng có được.

Hòn Gà Chọi

Hòn Gà Chọi còn có tên gọi khác là hòn Trống Mái thuộc Vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh. Đảo hiện lên với hình ảnh hai chú gà khổng lồ: một trống, một mái chụm đầu vào nhau, chân thót lại tạo tư thế chênh vênh độc đáo, ấn tượng.
Dulichgo
Giữa biển trời bao la, đảo Gà Chọi hiện lên thật đẹp, thách thức thiên nhiên, thời tiết mà hàng trăm năm qua, đôi gà vẫn đứng hiên ngang giữa biển trời. Mỗi sáng bình minh, ánh mặt trời nhuộm đỏ đôi gà tạo cảnh sắc đẹp đến lung linh, mơ hồ.

Hình ảnh tuyệt đẹp của đảo Gà Chọi đã thu hút rất nhiều khách du lịch tìm đến và cũng là biểu tượng của du lịch Hạ Long. Nhiều nhiếp ảnh gia, các nghệ sĩ đã đến đây để thực hiện những tác phẩm đặc sắc. 

Đảo Cá Voi

Nha Trang không chỉ biết đến là thành phố biển xinh đẹp mà còn nổi tiếng với nhiều hòn đảo trong xanh, hoang sơ. Trong đó đảo Cá Voi hay còn có tên gọi quen thuộc khác là Hòn Ông, một trong những hòn đảo với cảnh sắc hữu tình với nhiều bãi biển đẹp. Biển ở đây nước trong vắt có thể nhìn xuống tận đáy, thấy cả những con cá tung tăng bơi lội. Bãi cát trải dài, lăn tăn gợn sóng, mặt nước phẳng lặng và ít người tắm nên cho ta cảm giác rất riêng tư.

Bên cạnh đó các hoạt động khiến du khách thích thú khi đến với đảo Cá Voi như lặn biển, khám phá đường bộ trên đảo, chèo thuyền kayak, lặn biển...

Đảo Chim Ó

Đảo Chim Ó hay còn được gọi là đảo Ó là một trong những hòn đảo hoang sơ, chưa được khai thác nhiều. Thuộc huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai, đảo Ó nằm giữa hồ Trị An hiện lên với môi trường sạch đẹp cùng vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng. Khung cảnh đảo với hệ thống cây xanh bóng mát, các bãi tắm đẹp sẽ là nơi lý tưởng để du khách ngâm mình, dạo chơi, thưởng ngoạn.

Đặc biệt các hoạt động như câu cá, ca nô, chèo thuyền, cắm trại hay khám phá cuộc sống của người dân nơi đây sẽ cho bạn những cảm nhận tuyệt vời, không thể nào quên.

Đảo Khỉ

Đảo Khỉ ở Nha Trang hiện nay có khoảng 1.200 con khỉ, gồm có khỉ Mặt Đỏ và khỉ Lông Xám. Khỉ ở đây được thả trong rừng nguyên sinh tạo môi trường hoang dã thuận lợi cho khỉ sinh tồn.

Đến với đảo khỉ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy thích thú khi được ngắm nhìn các hoạt động của các chú khỉ, xem xiếc khỉ, đi dạo trên bãi biển dưới những hàng dừa cao vút, xanh mát. Ngoài ra mọi người dễ dàng được ngâm mình trong làn nước trong vắt vởi bãi tắm Hòn Lao.
Dulichgo
Đảo Khỉ sẽ cho du khách những cảm nhận sâu sắc và dễ dàng giúp ta thực hiện được những bức ảnh mang tên “Hoa quả sơn” và bãi tắm đẹp.

Đảo Khỉ - Cần Giờ

Đảo Khỉ - Cần Giờ, cách TP HCM khoảng 50 km về phía đông nam là một trong những hòn đảo với hơn 1.000 con khỉ, thuộc nhiều loài khác nhau được thả tự do trong rừng. Chúng rất tinh khôn, bạn có thể cho chúng ăn, chơi đùa với chúng và đừng quên thực hiện những bức ảnh với loài vật này để làm kỷ niệm.

Đến với đảo khỉ tại Cần Giờ mọi người có thể tham gia nhiều trò chơi như câu cá sấu, nô đùa thỏa thích trên bãi biển, khám phá rừng ngập mặn Vàm Sát, tận mắt chứng kiến cảnh người dân chài làm việc…

Đảo Yến

Ở đây Gia Dũng mình cần chú thích một tý: Tại VN có rất nhiều đảo mang tên 'Yến'. Nguyên nhân đơn giản là ở các địa phương vùng biển, cứ đảo nào có chim yến sinh sống thì người dân nơi ấy sẽ gọi là 'đảo Yến' hay 'Hòn Yến'. Trong bài này, tác giả đề cập đến đảo Yến - Nha Trang, mới bạn tham khảo.
Dulichgo
Đảo Yến thuộc thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa là một hòn đảo có số lượng chim yến rất lớn. Chim yến về đây cư ngụ, làm tổ từ đời này sang đời khác.

Thời gian du lịch đảo yến là từ tháng 4 đến tháng 8, các tháng còn lại có thể do mưa bão hoặc do công nhân khai thác tổ yến. Tận mắt chứng kiến đảo yến với vô vàn tổ yến cũng như cách làm tổ, sinh hoạt của loài chim này sẽ cho bạn những trải nghiệm lý thú.

Để đi đến Đảo Yến, du khách phải nghỉ chân tại Hòn Nội, từ đây nhìn vào, Đảo Yến hiện ra với màu trắng đục của các tổ yến. Tại Hòn Nội, mọi người có thể tha hồ vùng vẫy bởi bãi tắm nước trong xanh, bãi cát mịn trải dài, sóng gợn nhẹ. Ngoài ra du khách có thể đi thăm Hòn Ngoại, Hòn Thẩm - chỉ cách Hòn Nội vài phút đi tàu.

Theo Vĩnh Hy (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Leo Fansipan 'bằng chân' thời cáp treo

(NSO) - Phượt thủ sẽ khởi hành sớm hơn trước 3 tiếng, bất chấp trời tối đen, giá lạnh, sương mù dày đặc để có mặt ở đỉnh trước khi hệ thống cáp mở cửa.

Sau khi chính thức đi vào hoạt động đầu tháng 2, hệ thống cáp treo lên đỉnh Fansipan (Lào Cai) là đề tài tranh luận khá gay gắt trong cộng đồng nói chung và giới phượt thủ nói riêng. Chỉ với 600.000 đồng, giờ đây ai cũng có thể chạm tay được vào đỉnh Fansipan 3.143m trong huyền thoại chỉ trong 20 phút. Đa phần ý kiến cho rằng việc xây dựng hệ thống này sẽ làm thay đổi cảnh quan đẹp đẽ vốn có của nóc nhà Đông Dương, hay thậm chí còn có người chỉ trích, việc này sẽ "giết chết đỉnh Fansipan" sau khi bức ảnh dòng người đổ xô, vây quanh đỉnh tháp được đăng tải cách đây ít lâu.

< Các đoàn leo Fansipan đều phải thuê porter (người vận chuyển, kiêm dẫn đường) để mang đồ, chuẩn bị bữa ăn chính.

Bằng kinh nghiệm của một người vừa "leo Fan" trở về bằng con đường bộ truyền thống, anh Kiến Lâm, (một kiến trúc sư ở Hà Nội, chia sẻ quan điểm: Theo tôi, Fansipan sẽ không chết mà chỉ có ý chí con người là chết dần mà thôi. Hệ thống cáp treo cũng như một phép thử, đo lòng quyết tâm và ý chí của phượt thủ...

< Nhiều đoạn đường dốc, cả đoàn phải dừng lại giúp đỡ nhau.

Sau khi có cáp treo, việc chinh phục đỉnh núi vẫn còn nhiều ý nghĩa nếu bạn phân định được rõ ràng mục đích của việc mình làm. Nếu bạn muốn vượt qua chính mình trên một chặng đường dài với nhiều gian khó thì hãy chọn cách leo bộ, chắc chắn rằng những trải nghiệm thú vị trong suốt hành trình sẽ làm bạn nhớ mãi. Còn nếu bạn chỉ muốn lên tới đỉnh Fansipan trong tâm thế của người đi tham quan thì không lựa chọn nào tốt hơn là hãy đi bằng cáp treo.

< Nhiều đoạn đường gồ ghề, khó đi.

Dọc chuyến đi của mình, anh Lâm vẫn bắt gặp nhiều người chọn con đường chinh phục bằng chính đôi chân mình. Nhiều bạn trẻ còn chỉ mang theo 50.000 đồng trong người để quyết tâm phải leo lên và leo xuống bằng đường bộ, chứ không nhụt chí đi cáp treo. Trong 2 ngày cuối tuần, con số ước tính đến cả nghìn người.

< Đoạn đường trơn trượt, rất nguy hiểm.

Đoàn của anh Lâm xuất phát với 40 thành viên, đa phần là thanh niên, có cả phụ nữ, người nước ngoài và chọn leo theo hướng Trạm Tôn - con đường ngắn và thuận tiện nhất.
Dulichgo
Trăn trở lớn nhất của những người tự mình chinh phục bằng đôi chân như đoàn của anh Lâm, đó chính là làm sao để không bị lẫn với những người tham quan bằng cáp treo. Vì thế, họ đã quyết định đặt mục tiêu lên đến đỉnh tháp trước giờ mở cửa của cáp treo, tức là trước 8h sáng.

< Nhiều đoạn địa hình dốc đứng, phải dùng thanh sắt trợ giúp.

Hôm trước, đoàn sẽ leo tới điểm 2.800 m và ngủ lại buổi đêm, hôm sau như thông thường, giờ khởi hành khoảng 5-6h sáng và tới đỉnh khoảng 9-10h sáng. Còn nay, phượt thủ sẽ phải xuất phát từ 3h sáng trong đêm tối, giá lạnh, sương mù dày đặc khó khăn và thử thách hơn trước rất nhiều. Đó là chưa kể những đoạn đường trơn trượt, vách đá hiểm trở, khó đi mà bất kỳ ai "leo Fan" cũng sẽ trải qua.

< Vách núi trơn và khó đi bậc nhất dọc cung đường.

"Đây thực sự là một trải nghiệm cho bạn vượt lên chính nỗi sợ hãi và đong đếm sự can đảm của mình bởi lắm lúc, cả chặng đường dài chỉ có một mình ta với ta, khi các anh em trong đoàn người vượt lên, người tụt lại. Nhưng cảm giác chạm được tay vào đỉnh tháp và tự hào rằng chính mình đã đến đây trên đôi chân mình thực sự rất khó tả. Cảm giác đó không giấy chứng nhận hay huân chương nào có thể sánh bằng (người chinh phục đỉnh Fansipan sẽ được phát một kỷ niệm chương)", anh Lâm chia sẻ.

< Đoạn đường mòn hiếm hoi dọc cung đường chinh phục nóc nhà Đông Dương.

Vì nhiều lý do mà chủ yếu và vì sức khỏe, đoàn của anh khi đi xuống chỉ còn có 9 người là quyết tâm sẽ leo bộ chiều ngược lại mà không chọn con đường cáp treo. "Trong đoàn chúng tôi có một bạn nữ từ TP HCM ra, dù sức khỏe không thực sự tốt, đôi giày do không chuẩn bị kỹ nên cô phải mượn đôi dép tổ ong của một người trong đoàn.

< Các phượt thủ nữ cũng không nản chí, dù gặp những đoạn đường hiểm trở.
Dulichgo
Ở những chặng cuối cùng, cô gái gần như không thể ngồi dậy và bước đi nổi. Nhưng khi porter (người trợ giúp được thuê dẫn đường) đề nghị cõng, dìu xuống núi, cô gái đã từ chối. Dẫu chặng đường về rất gian nan và lắm lúc gần như bỏ cuộc, phải bò từng bước nhưng cô gái vẫn hạ quyết tâm hoàn thành bằng được. Điều đó khiến chúng tôi rất trân trọng", anh nói.

< Mỏm đá huyền thoại của dân phượt.

Một người đàn ông Phần Lan trong đoàn biết tới đỉnh Fansipan qua sách báo, rất hứng thú nên quyết định sẽ leo lên đến đỉnh bằng đường bộ. Khi tới chốt 2.800m, phải khởi hành trong điều kiện khắc nghiệt, anh đã quyết định không mạo hiểm mà tụt lại phía sau, tới 5h mới bắt đầu đi.

Vì thế, khi lên tới nơi, đỉnh tháp đã đông nghẹt khách du lịch. Anh ấy cảm thấy rất thất vọng bởi những người tham quan đã chiếm hết toàn bộ “nóc nhà” nên buồn bã và bỏ đi xuống.

< Cuối cùng thì phượt thủ đã có mặt trên đỉnh núi trước 8h - khi chuyến cáp treo đầu tiên khởi hành.

Dẫu vậy, không ai có thể phủ nhận những tác động tích cực về kinh tế xã hội và hệ thống cáo treo mang lại cho du lịch Sa Pa. Đoàn của anh Lâm hôm đó khi xuống núi đã không thể tìm được nhà nghỉ trong toàn thị trấn bởi hết phòng, ngay cả nhà dân ở dưới dạng homestay cũng có giá 800.000 đồng.

< Hình ảnh đối lập giữa người leo núi và người đi cáp treo.

"Tôi không phản đối cáp treo vì chắc chắn nó sẽ giúp nhiều người thân và bạn bè tôi, trong đó có cả người già, trẻ nhỏ, dễ dàng lên tới đỉnh Fansipan và nó cũng góp phần làm đòn bảy thúc đảy kinh tế địa phương. Còn những người leo Fan bằng niềm đam mê, họ đã có cách để lên tới đỉnh trong tâm thế của người 'chinh phục đỉnh cao' tuy có khó khăn và nguy hiểm hơn trước. Vậy nếu có thể hãy xây một đỉnh Fansipan khác bên cạnh chóp tam giác hiện nay để cho những người leo núi chinh phục theo cách của riêng mình. Fansipan sẽ không bao giờ chết mà nó chỉ có một cuộc sống mới mà thôi", anh Lâm trăn trở.

< Một bạn nữ quyết tâm về đích bằng chính đôi chân mình mà không nhờ trợ giúp.
Dulichgo
Nói thêm về kinh nghiệm leo Fansipan, anh Kiến Lâm chia sẻ, để bắt đầu chuyến hành trình, bạn cần chuẩn bị nhất là thể lực và đồ trang bị đi cùng. Theo đó, bạn cần tập luyện thể lực ít nhất là trước một tháng, bằng các bài tập đơn giản như leo bộ cầu thang ở các cao ốc.

Còn đồ trang bị thì cần phải nghiên cứu kỹ, quan trọng nhất là các thiết bị đảm bảo cho việc sinh tồn như dao, nước uống, còi, bật lửa, đèn pin cùng các loại thức ăn nhiều đạm nhưng nhẹ như chocolate đắng. Ngoài ra, một đôi giày tốt cũng cực kỳ quan trọng.

Theo  Nguyên Chi, NVCC (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Long An, mùa nhổ đậu phộng

(TTO) - Chúng tôi theo con đường nhựa từ trung tâm thị trấn Đức Hòa, qua các xã Đức Hòa Thượng, Đức Hòa Hạ, Hòa Khánh Đông, Hòa Khánh Nam... và "sa vào" vùng đất có danh với thương hiệu đậu phộng Đức Hòa.

< Người phụ nữ tuốt đậu phộng trên ruộng.

Đi qua một đoạn nhà thưa, đồng trống, anh bạn phát hiện những bụi cây được nhổ chất cao trên cánh đồng. Đây đó những người phụ nữ đang ngồi cắm cúi bên những chiếc dù và chòi che nắng được làm bằng những bụi cây vừa nhổ trông thật lạ mắt.

< Cánh đồng đậu phộng bên đường, đậu đã "chín" đang chờ thu hoạch.

Trên đồng, một anh nông dân thấy người lạ nên ngưng việc. Nghe hỏi, anh mới bảo: "À, mọi người đang thu hoạch đậu phộng”.
Dulichgo
Lúc này nhìn kỹ mới thấy chi chít những củ đậu dính trên chùm rể cây. Cả nhóm hào hứng xin xuống ruộng "làm thực tế”. Anh nông dân chủ ruộng cởi mở: "Thoải mái, nhưng mà cực lắm".

< Cánh đồng đậu phộng đang được thu hoạch.

Anh nói mùa này đã hơi trễ vì các ruộng đậu đã nhổ gần hết. Nắng quá nên đậu cũng hết xanh. Sớm một chút, khoảng tháng 2, tháng 3, đi qua vùng này đâu đâu cũng thấy người dân nhổ, lựa, nhặt đậu phộng trên những cánh đồng trải luống...

Trên các cánh đồng, nam giới mạnh tay lo việc nhổ đậu rồi xếp trên luống. Phụ nữ thì tuốt đậu, phần hạt bỏ vô thúng, phần thân bỏ sang bên. Phần thân này trước tiên để luôn trên ruộng cho trâu bò cột thả gần đó ra ăn, phần sau đưa về chuồng gần nhà cũng là cho trâu bò ăn, nhưng là ăn thêm.

< Đậu phộng mới nhổ chất ngay luống chờ người tuốt hạt.

Còn con nít, đi học về, rảnh cũng ra ruộng lượm đậu sót rải rác trên luống.

Trên mảnh ruộng, trong khi các phụ nữ khác ngồi tuốt đậu với găng tay vải sợi, che dù chống nắng thì có một bác gái đứng tuổi lại tuốt bằng tay trần, chỗ bác ngồi cũng không che dù mà có ba cái sào trúc chụm lại, trên là những bụi cây đậu.

< Bông hoa đậu phộng.

Bác vui vẻ giải thích: "Tuốt bằng tay quen rồi. Đeo găng không quen. Còn che dù cứ hay bị gió tạt. Dựng cái chòi mát như vậy xê dịch gì cũng tiện”.

Ngồi sà xuống bên cạnh xem bác làm việc, bác ân cần hướng dẫn: "Đậu phộng này đã để khô, chỉ lấy hạt để người ta ép dầu, làm đậu phộng rang, muối. Còn đậu phộng luộc thì phải nhổ khi thân cây còn tươi lá. Nhổ lên, rửa sạch luộc liền thì đậu mới mềm ngọt”.

< Những phụ nữ ngồi lặt đậu trên ruộng.

Trò chuyện với anh chủ ruộng, anh cho biết năm nay nắng quá nên đậu cho hạt không đều và nhiều. Giá bán tại ruộng 15.000 đồng/ký, trừ đi tiền điện bơm nước tưới thì không lời bao nhiêu.

Đậu nhổ xong thì cho đất nghỉ để canh mưa xuống sạ lúa, còn có trồng tiếp hay không thì anh ưu tư: "Phải coi thời tiết sao đã. Cũng có thể trồng rau màu. Đức Hòa nổi tiếng với đậu phộng. Nhưng trồng mà cứ năm ăn năm thua như vầy thì cũng phải tính cách khác”.

< Thân đậu sau khi lấy hết trái (củ đậu) sẽ được dành cho trâu, bò.

Rời ruộng đậu của anh nông dân hiếu khách, chúng tôi tạt vào quán ven lộ của dì Năm, một phụ nữ xởi lởi, vui tính. Bà bảo đất quanh đây bà con hết, con cái dựng vợ gả chồng, đứa làm xí nghiệp, đứa đi nhổ đậu. Không ruộng nhà nầy thì nhà khác, toàn trong họ.
Dulichgo
Ở một mình nên mở bà quán cho vui, mấy bịch đậu rang bày trước quán cũng là bán cho con cháu, để "tụi nó có tiền mua sách vở đi học".

< Đậu phộng khô bán ven đường.

Rồi dì xách ra một bịch đậu nấu: "Con dâu nhổ hồi sáng, luộc rồi mang qua. Đậu tươi là vậy đó. Vỏ nhũn nhũn hơi xấu chớ ruột ngọt ngay. Dì không dám nói mang tội, nhưng những loại đậu bán vỏ trắng đẹp thường luộc với nước phèn. Ăn nhiều quá không tốt cho sức khỏe”.

Chia tay dì Năm vui tánh, dì cứ lưu luyến: “Hay mưa cô chú lại xuống đi. Mưa xuống cây gì cũng xanh tốt. Còn muốn chụp hoa đậu phộng nở vàng thì ghi lại số điện thoại. Dì nhắc mấy đứa cháu hể thấy nở đẹp thì gọi”.

Rời vùng đất nổi tiếng với đặc sản đầu phộng Đức Hòa, anh bạn đi trong đoàn trầm ngâm, cầu mong mưa thuận gió hòa, để người nông dân thả hạt gì xuống đất cũng bội thu, để bớt đi chật vật trong cuộc sống.

Theo Trần Duy (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Khám phá Chí Linh Bát Cổ

(DNSG) - Huyện Chí Linh của tỉnh Hải Dương là mảnh đất địa linh nhân kiệt tiêu biểu của các tỉnh phía Bắc thời phong kiến. Đây là vùng đất ghi dấu ấn của rất nhiều bậc anh hùng, danh nhân văn hóa như Trần Quốc Tuấn, Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Mạc Đĩnh Chi…

< Đền thờ Chu Văn An trên núi Phượng Hoàng.

Người dân nơi đây đều tự hào khi nhắc đến Chí Linh Bát Cổ - tám cảnh đẹp, di sản văn hóa cổ tiêu biểu được hiền nhân xưa bầu chọn. Chúng tôi đã thực hiện một cuộc hành trình tìm lại tám cảnh đẹp cổ ấy.

Điểm khởi đầu: Dược Lĩnh Cổ Viên

Có sự dẫn đường của cô Nguyễn Thị Hằng, người bản địa rất am hiểu về Chí Linh, chúng tôi chọn điểm đến đầu tiên là Dược Lĩnh Cổ Viên. Đây chính là vườn thuốc quý cổ xưa trên núi Nam Tào, nay thuộc thôn Dược Sơn, xã Hưng Đạo, huyện Chí Linh.

Xe chạy thẳng theo đường bê tông lên đỉnh núi. Trước mắt chúng tôi hiện ra một hiệu thuốc nam của ông Đinh Văn Lịch - thầy lang đã 80 tuổi, bây giờ là người duy nhất am hiểu về Dược Lĩnh Cổ Viên. Ông Lịch kể rằng Dược Lĩnh Cổ Viên gắn với một truyền thuyết rất hay về Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn. Sau khi chiến thắng quân Nguyên - Mông lần thứ ba, ngài về lập thái ấp ở Vạn Kiếp.

Đây là vùng đất có vị trí chiến lược ngăn chặn được quân phương Bắc xâm lược bằng cả đường sông và đường bộ. Hưng Đạo vương cho tuyển quân, xây thành trì, thái ấp. Trong quá trình tập luyện, không thể tránh khỏi những trường hợp lính tráng bị thương, đau ốm nhưng thuốc men chữa trị vô cùng khan hiếm.

< Ông Lịch đang chỉ về khu vườn từng được gọi là Dược Lĩnh Cổ Viên.

Thấu hiểu nỗi lo lắng của Hưng Đạo vương, một đêm, Ngọc Hoàng đã sai Nam Tào hóa thành tiên ông xuất hiện trong giấc chiêm bao của vương. Tiên ông tự xưng là Dược Linh, biết Hưng Đạo vương đang cần thuốc chữa cho ba quân tướng sĩ nên đem biếu. Hưng Đạo vương cảm ơn và đón nhận túi cói, bên trong có mấy cây thuốc giống.

Hôm sau, trên đường từ xưởng đóng thuyền về thái ấp, đi qua một quả đồi, ngựa của Hưng Đạo vương cứ hí vang, tung vó mà chẳng chịu bước. Biết có sự lạ, vương xuống kiểm tra và hết sức ngạc nhiên khi thấy dưới chân ngựa là những cây thuốc giống hệt tiên ông đã trao cho mình trong giấc mộng.

Lập tức, vương sai quân đánh cây thuốc mang đi trồng khắp núi và từ đó, lính tráng đã được chữa khỏi bệnh nhờ cây thuốc quý. Đó là sự tích hình thành nên Dược Lĩnh Cổ Viên và cho đến nay trên núi Nam Tào, Bắc Đẩu có đền thờ Hưng Đạo vương, thờ tiên ông.
Dulichgo
Sau khi kể chuyện về Dược Lĩnh Cổ Viên, ông Lịch đã đưa chúng tôi ra khu vườn trên đỉnh núi và giới thiệu một số loài cây dùng làm thuốc chữa một số bệnh thường gặp. Là người duy nhất còn biết các cây thuốc này, từ khi xuất ngũ, ông đã dùng chúng để cứu chữa do dân gần xa, hành nghề y để nuôi sống gia đình. Đã 80 tuổi nhưng ông Lịch vẫn rất tráng kiện và theo lời ông thì sức khỏe ấy là do nghề thuốc mang lại.

Dấu tích của Phao Sơn Cổ Thành

Vị trí của Phao Sơn Cổ Thành chính là nhà máy nhiệt điện Phả Lại hiện nay. Ông Sông, nay đã 78 tuổi, ngụ tại thị trấn Phả Lại cho biết trung tâm của Phao Sơn Cổ Thành là ở gốc cây gạo trước nhà máy nhiệt điện. Chúng tôi đã vào nhà dân xung quanh tìm lại những dấu tích xưa.

< Gạch cổ xây thành xưa được tìm thấy ở nhà dân.

Phao Sơn Cổ Thành được xây dựng từ thời Trần, hồi thế kỷ XIII. Thành cổ được xây trên diện tích rộng khoảng sáu, bảy hécta, tường cao bốn thước, xây bằng gạch vồ (loại gạch xưa nung bản rộng và dày). Vào đầu thế kỷ XV, quân Minh đã chiếm đóng thành này cho đến năm 1427 thì bị nghĩa quân của Lê Lợi đánh đuổi.

Đến thế kỷ XVI, thời nhà Mạc, Phao Sơn Cổ Thành được tu sửa và trở thành một chiến lũy quan trọng trấn giữ khu vực Đông Bắc Thăng Long và vùng rừng núi Chí Linh - Đông Triều.

Đến thời Pháp thuộc, nơi đây trở thành căn cứ quân sự của thực dân Pháp. Chúng đã cho xây dựng trường đào tạo sĩ quan quân đội và xây thêm nhiều đồn bốt xung quanh thành cổ.

Năm 1980, để xây dựng nhà máy nhiệt điện Phả Lại, Phao Sơn Cổ Thành bị phá bỏ hoàn toàn, lấy chỗ làm mặt bằng cho nhà máy. Ở nhà hai bà Phạm Thị Uyển và Đào Ngọc Dung gần đó vẫn còn rất nhiều gạch cổ, chính là những dấu tích cuối cùng của ngôi thành cổ Phao Sơn.
Dulichgo
Gạch xây thành xưa được tìm thấy có hình vuông, kích thước 40x40 (cm), dày khoảng 5 - 7cm. Trên thân gạch có hoa văn mang dấu ấn thời Trần và nhiều chữ Hán khá rõ nét. Gạch ở đây giống hệt loại gạch đã tìm thấy ở đền An Sinh (huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh), nơi thờ các vị vua Trần. Điều đó một lần nữa khẳng định Phao Sơn Cổ Thành đã có tuổi đời trên 700 năm.

Bên cây ruối giữ lại dấu vết của Tiều Ẩn Cổ Bích

Danh nhân đất Việt Chu Văn An sinh năm 1292, mất năm 1370. Những năm cuối đời, ông đã từ quan về vùng núi Phượng Hoàng để ở ẩn với hiệu Tiều Ẩn (người đi ẩn hái củi). Tại đây, Chu Văn An dạy học, viết sách cho đến lúc qua đời. Địa danh Tiều Ẩn Cổ Bích - bức tường cổ bao quanh nhà của Chu Văn An ngày xưa chính là cảnh đẹp cổ thứ ba của Chí Linh mà chúng tôi đã tìm đến.

< Chiếc lăng nhỏ có mộ của bà Nguyễn Thị Duệ.

Vùng núi Phượng Hoàng có cảnh quan rất đỗi thơ mộng, đúng là nơi ở ẩn tuyệt vời của bậc hiền nhân xưa. Đền thờ Chu Văn An được xây dựng hoành tráng trên núi Phượng Hoàng (thuộc xã Văn An, huyện Chí Linh). Ngày ngày có hàng ngàn học sinh, sinh viên ở khắp nơi về đây cắm trại, dâng hương. Truyền thống về dâng hương ở đền Chu Văn An trước khi bước vào năm học mới đã có từ nhiều năm nay.

Hành trình đến với Tiều Ẩn Cổ Bích khá gian nan vì tường xưa không còn, mà chỉ còn một tấm biển chú thích gắn vào thân một cây ruối đứng bên cạnh tường đá năm xưa. Nghe nói cây ruối được trồng cách đây gần 80 năm. Vòng vèo hỏi thăm mãi, chúng tôi cũng tìm ra cây ruối ấy. Cho dù tường đá xưa không còn nhưng đứng bên cây ruối, chúng tôi vẫn cảm thấy thỏa mãn vì đã đến đúng nơi Chu Văn An đã dạy học năm xưa.

Nhạn Loan Cổ Độ hôm nay

Ngay tại Lục Đầu Giang lịch sử cũng có một địa danh trong tám cảnh đẹp cổ. Đó là Nhạn Loan Cổ Độ (bến đò cổ Nhạn Loan), nay thuộc xã Nhân Huệ, huyện Chí Linh. Theo truyền thuyết thì ở bến Nhạn xưa có rất nhiều chim nhạn bay lượn. Đây cũng chính là điểm cuối của Lục Đầu Giang (chỗ hợp lưu của sáu dòng sông Cầu, Thương, Lục Nam, Đuống, Kinh Thầy và nhánh chính của sông Thái Bình).
Dulichgo
< Cây gạo này là vị trí trung tâm của Thành Cổ Phao Sơn xưa.

Cảnh sắc bến sông thanh bình, có tích từ thời Hùng Vương. Theo tài liệu cổ Chí Linh Phong Vật Chí thì An Dương Vương bị quân Triệu Đà truy đuổi đã chạy qua bến sông này. Đặc biệt, trên đoạn sông gần đó có bến Bình Than, nơi tiểu tướng Trần Quốc Toản bóp nát quả cam trong tay vì còn ít tuổi, không được dự bàn đánh giặc Nguyên - Mông.

Ngày nay, tại vị trí của Nhạn Loan Cổ Độ chỉ có những thảm cỏ xanh tươi nơi chân đê. Dấu tích của bến đò xưa gần như không còn. Gần sát vị trí đó, một bến đò mới có tên là Triều Dương đã hình thành để người dân địa phương đi sang Gia Bình (thuộc tỉnh Bắc Ninh).

Kiệt Đặc - nơi sở hữu tới ba cảnh đẹp cổ

Ngôi làng ở Chí Linh được người xưa đề cử đến ba trong tám vẻ đẹp có tên Kiệt Đặc (thuộc xã Văn An). Từ quốc lộ 18, băng qua con đường nhỏ giữa cánh đồng lúa, chúng tôi đã đến thăm làng này.

< Thượng Tể cổ trạch.

Theo tích xưa, có một ngôi nhà ở giữa đồng mang tên Thượng Tể Cổ Trạch, là ngôi nhà cổ của danh tướng kiệt xuất của nhà Trần Trần Quốc Chẩn. Ông đồng thời là quốc phụ của vua Trần Minh Tông. Dấu tích của ngôi nhà cổ ấy gần như không còn, thay vào đó là một đền thờ Trần Quốc Chẩn trên nền ngôi nhà cũ.

Ông Nguyễn Văn Long, một người am hiểu lịch sử ở Kiệt Đặc kể cho chúng tôi nghe rằng xưa kia, quan Trần Quốc Chẩn bị hàm oan mà từ bỏ cõi đời. Vua Trần nhiều năm bị ám ảnh bởi vụ án oan của quốc phụ. Để sửa sai, vua đã cho lập đền thờ quốc phụ bên tả ngạn sông Kinh Thầy.

Tại đền thờ Quốc phụ, ông Long dẫn chúng tôi về phía vườn sau hậu điện, chỉ vào cây đa cổ và giới thiệu đó chính là nền cũ của ngôi nhà mà quốc phụ Trần Quốc Chẩn đã từng sống.

Cách đền thờ quốc phụ không xa là Tinh Phi Cổ Tháp (tháp mộ của Tinh Phi - người vợ thứ của vua). Bà có tên Nguyễn Thị Duệ, sinh ra tại chính làng Kiệt Đặc. Thuở nhỏ, bà thông minh, hiếu học và có bản lĩnh hơn người, khiến cánh đàn ông phải nể phục.
Dulichgo
Bà sống vào thời nhà Mạc, đã từng giả trai với tên gọi Nguyễn Du để đi thi và đỗ tiến sĩ. Khi uống ngự tửu trong yến tiệc mừng tân khoa, bà bị vua Mạc phát hiện là gái, nhưng vì cảm mến tài sắc, vua đã không kết tội, mà lập làm phi. Trong lịch sử nước nhà, Nguyễn Thị Duệ là người phụ nữ đầu tiên đỗ tiến sĩ.

Sau khi nhà Mạc bị diệt vong, bà về quê lập am tu hành. Sau khi bà mất, dân địa phương đã xây mộ trong một ngôi tháp đất nung màu hồng, cao nhiều tầng, đặt tên là Tinh Phi Cổ Tháp. Tháp đã bị đổ nên khi chúng tôi tìm đến thì ngôi mộ của bà được dựng lại thành lăng nhỏ.

Lăng mộ Tinh Phi nằm trên một quả đồi có vị trí rất gần núi Phượng Hoàng. Phía trước lăng là một đền thờ rộng lớn, phía ngoài có hồ nước tạo cảnh quan yên bình, trang nghiêm.

Một cảnh đẹp cổ khác ở làng Kiệt Đặc là Huyền Thiên Cổ Tự (chùa Huyền Thiên), được xây từ thời Lý - Trần. Trong chùa có Vân Tiên Cổ Động (động của tiên ở). Ngày xưa, thiền sư Huyền Thiên đã từng luyện thuốc trường sinh ở đây.

Khi chúng tôi đến, bà lão trông chùa cho biết kiến trúc cổ đã bị đổ nát, còn cửa động Vân Tiên cũng mất dấu tích, nay chỉ còn lại một ngôi tháp nhỏ, bậc nền hoa sen và các loại gạch cổ, ngói mũi dài dùng để xây chùa ngày xưa…

< Trạng Nguyên cổ đường.

Xét theo địa giới hành chính hiện nay, một vẻ đẹp cổ không nằm ở đất Chí Linh là Trạng Nguyên Cổ Đường. Tìm về mảnh đất Linh Khê (xã Thanh Quang, huyện Nam Sách), chúng tôi được biết trạng nguyên Cổ Đường chính là thầy dạy học của trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi (1273-1346).

Ông đỗ trạng nguyên năm 1304, làm quan đến chức tể tướng. Về già, ông hồi hương mở lớp dạy học gần gò Hạc, thuộc thôn Linh Khê, xã Thanh Quang ngày nay.

Đến thế kỷ XVIII, khi tuyển chọn Chí Linh Bát Cổ thì Trạng Nguyên Cổ Đường được xếp thứ nhất và hiện nay khu văn chỉ của thôn Linh Khế chính là nền móng cũ của công trình cổ ấy.

Những điều thú vị mới hé lộ về Bát Cổ

Nguyên Giám đốc Bảo tàng Hải Dương - GS Tăng Bá Hoành cho biết vùng Côn Sơn, Kiếp Bạc không được ghi danh vì hồi thế kỷ XVIII, địa danh này thuộc huyện Phượng Nhãn, phủ Lạng Thương, trấn Kinh Bắc. Cũng bởi lý do địa giới hành chính mà Trạng Nguyên Cổ Đường giờ thuộc Nam Sách chứ không phải Chí Linh.

Còn về số 8 mà không phải con số nào khác, giáo sư giải thích như sau: “Người xưa chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa, mà theo quan niệm xưa, số 8 dùng để thể hiện sự viên mãn. Trong tín ngưỡng, người xưa rất coi trong con số 8, ví dụ bát quái, bát tiên, bát tú, bát âm…”.

Ở thôn Linh Khê có một bia đá liền khối cao hai thước, hai chiều còn lại mỗi chiều nửa thước, trên có khắc tám bài thơ vịnh bát cảnh của Chí Linh xưa. Nghe nói năm 1795, một người tên là Thanh Hiên Khải Phủ nhân chuyến du ngoạn những cảnh đẹp của Chí Linh đã cẩn thận ghi lại tám bài thơ tặng nho sĩ địa phương.

Tháng Giêng năm Mậu Ngọ (tức năm 1798), nhân dân địa phương lấy đá ở Kinh Môn về tạo bia và khắc tám bài thơ trên tấm bia đó. Năm 1800, bia được dựng tại gò Hạc, nơi rất gần Trạng Nguyên Cổ Đường xưa. Hiện nay, gò Hạc là khu vườn nhà ông Vũ Quang Hùng và tấm bia đã được chuyển đi, dựng ở Trung tâm Văn hóa của thôn Linh Khê.
Dulichgo
Lại nói về tác giả Thanh Hiên. Chúng ta biết đại thi hào Nguyễn Du (1766-1820) có tên tự Tố Như và tên hiệu Thanh Hiên. Ông từng làm quan tri huyện Phù Dung, phủ Khoái Châu (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), rất gần với Chí Linh về mặt địa lý và cũng cùng thời gian có bia Chí Linh Bát Cổ (cuối thế kỷ XVIII).

Theo GS Tăng Bá Hoành, tuy chưa có kết luận chính thức, nhưng rất có thể tác giả Thanh Hiên của tám bài thơ được tạc trên bia Chí Linh Bát Cổ với Nguyễn Du là một. Nếu đúng như vậy thì đó là một niềm tự hào lớn và càng khẳng định thêm giá trị của tám cảnh đẹp và công trình cổ của Chí Linh.

Gần đây, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra một nhà thơ khác cũng có hiệu là Thanh Hiên, đó là Thanh Hiên Khải Phủ Nguyễn Chí Hòa. Như vậy, Nguyễn Du hay Nguyễn Chí Hòa đã làm tám bài thơ mà nay vẫn rõ ràng trên bia Chí Linh Bát Cổ?

Hiện vẫn  chưa có câu trả lời nên đang cần các nhà nghiên cứu cho đáp án vì có lẽ duy nhất Chí Linh mới có sự bầu chọn cảnh đẹp rồi vịnh vào thơ độc đáo như vậy.

Theo Hải Dương, Trương Viên (Doanh Nhân Sàigòn)

Theo sử sách để lại thì " Chí Linh bát cổ" bao gồm:

1- Trạng Nguyên cổ đường
2- Tiều Ẩn cổ bích
3- Dược Lĩnh cổ viên
4- Nhạn Loan cổ độ
5- Thượng Tể cổ trạch
6- Phao Sơn cổ thành
7- Huyền Thiên cổ tự
8- Tinh Phi cổ tháp

Chi Linh bát cổ lừng lẫy một thời đã trở thành phế tích trong hai cuộc chiến tranh giữ nước. Tuy ngày nay được sự quan tâm của Nhà nước một số di tích đã được phục hồi được xếp hạng Quốc gia và cấp tỉnh để tôn tạo và bảo vệ nhưng vẫn còn một số di tích chỉ còn trong sử sách với những dấu vết mơ hồ rất cần được khôi phục và phát triển.

Du lịch, GO!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS